Dù đã ra mắt từ năm 2022, và có những bài hát trong đó đã từng nghe, nhưng mình chỉ biết đến Album “Colours” của Nhạc sĩ Hứa Kim Tuyền khi Tuyền bắt đầu cho ra mắt phiên bản đĩa than. Mình biết đến Tuyền từ các ca khúc như “Giữa Đại Lộ Đông Tây”, “Giấc Mơ Của Mẹ”, “Một Ngàn Nỗi Đau”, “Nếu Một Mai Tôi Bay Lên Trời”… và rất thích phong cách sáng tác của Tuyền. Mình cảm thấy các bản nhạc ấy không chỉ là một bản nhạc, mà mình có thể mường tượng ra được cả một câu chuyện phía sau những lời nhạc và giai điệu ấy. Với mình, Hứa Kim Tuyền là một trong những nhạc sĩ Việt Nam cực kỳ tài năng mà mình rất hâm mộ.

Nói một chút về Album “Colours”, thì như mình nói từ đầu bài, mình biết những bài hát có trong Album này, nhưng không hề nghĩ chúng cùng thuộc 1 Album. Cho đến khi cầm được chiếc đĩa trên tay và ngồi xuống nghe đầy đủ, mình mới thật sự bất ngờ và cực kỳ ấn tượng với Album này. Đầu tiên là ở khâu thiết kế, bìa đĩa của “Colours” nhìn như một tấm hình Polaroid, với phần viền trắng cùng phần trong rất nhiều màu khác nhau, một thiết kế tuy vẫn rất màu sắc nhưng cũng thật tối giản. Trái ngược với phần bìa, chiếc đĩa bên trong được thiết kế với màu trắng gần như trong suốt. Lúc vừa mới nhận đĩa, thì mình chỉ cảm thấy thích thú với chiếc Album này, nhưng sau khi nghe trọn 9 bài hát, mình lại có một cái nhìn khác dành cho những thiết kế như vậy.


Khi lần lượt đi qua hết tất cả những bài hát trong Album, mình nhận ra rằng tổng thể của chiếc Album này như mang người nghe đi xuyên qua cuộc đời của một con người, và từng ca khúc, như Hứa Kim Tuyền nói, sẽ mang một màu sắc đặc trưng mà nó thể hiện. Vậy phải chăng, chiếc đĩa trong suốt ấy ý chỉ bản thể của con người, và khi mỗi một giai đoạn trôi qua, chúng ta lại tự “tô màu” lên bản thể ấy, khiến cho nó trở nên nhiều màu sắc hơn?

Album bắt đầu bằng bản nhạc “Mang Ghế Ra Sân Ngồi Hát” được trình bày bởi Ca sĩ Tóc Tiên, một bản nhạc rất phù hợp để mở đầu cho Album này. Với năng lượng rất “chữa lành”, kết hợp cùng giọng hát trong trẻo và mềm mại của Tóc Tiên, đây như là một nguồn suối mát lạnh giúp gột rửa tâm hồn của người nghe, để có thể bước vào hành trình khám phá lại cuộc đời của mình thông qua “Colours”. Thời gian còn nhỏ vui đùa cùng chú cún với “Lucy”, nỗi lòng khi mới bước qua cột mốc tuổi 20 với “Hai Mươi Hai”, khoảng thời gian cô độc trong cuộc đời với “Ánh Đèn Sân Khấu”…. Và rồi cuối cùng, chúng ta sẽ cùng gặp nhau tại “Cánh Đồng Mây Của Thượng Đế”. Mỗi một bài hát là một trường đoạn trong cuộc đời của mỗi người, và ở mỗi giai đoạn đó, Tuyền đã sử dụng giai điệu và lời nhạc của mình để nói lên những trăn trở, những nỗi niềm, và những cảm xúc khi đó.
“Một bản nhạc, hay ở câu chuyện người viết, hay ở câu chuyện người nghe”. Ngay khi Tuyền công bố dự án Album “Colours”, thì Tuyền cũng đã có những màu sắc riêng biệt để dành cho từng bài hát. Và sau khi nghe hết những bản nhạc này, bản thân mình cũng có những màu sắc riêng dành cho chúng. Mình cũng tin rằng mọi người khi nghe trọn vẹn album “Colours” này, thì mọi người cũng sẽ có những sắc màu riêng cho từng bản nhạc, và cho từng chặng đường trong hành trình đã đi qua của mình.
Bài hát yêu thích trong Album: “Một ngày Tôi Quên hết”

Nếu được chọn 1 bài nhạc, để có thể kéo bạn vào nghe hết cả Album, thì đó sẽ là bản nhạc gì? Với “Colours”, mình nghĩ đây sẽ là một lựa chọn khá khó khăn, do hầu hết tất cả những bài hát trong Album này đều có thể làm việc này, đặc biệt là những bài hát ở mặt B của đĩa than.
Thoạt đầu, mình đã lăn tăn giữa bài “Ước Mơ Của Mẹ” và bài “Nếu Một Mai Tôi Bay Lên Trời”. Tuy nhiên, sau khi nghe lại, mình đã quyết định chọn bản nhạc “Một Ngày Tôi Quên Hết”, được trình bày bởi Cô Cẩm Vân để giới thiệu đến mọi người, bởi vì đây là bản nhạc mang lại dư âm cảm xúc cho mình lâu nhất.
Đây là bài nhạc viết về căn bệnh Alzheimer, hay còn gọi là bệnh đãng trí hay gặp ở người lớn tuổi. Bản nhạc không quá nặng về cảm xúc như “Ước Mơ Của Mẹ”, mà cũng không nhẹ nhàng như “Nếu Một Mai Tôi Bay Lên Trời”. Nhưng nó lại khiến cho mình suy nghĩ nhiều hơn về nỗi sợ lớn nhất, đó là nếu một ngày bạn không còn nhớ những người xung quanh của bạn nữa thì sẽ như thế nào?
Với giai điệu của thể loại pop-jazz theo điệu Valse, kết hợp cùng lời hát sâu sắc và giọng ca đầy nội lực và rất “trải đời” của Cô Cẩm Vân, Hứa Kim Tuyền đã dẫn ta vào thế giới tâm trí của người mất dần trí nhớ, các hình ảnh như đang mờ đi, và xung quanh chỉ còn là một khoảng không màu xám. Để rồi cuối cùng, “em” là người mà ta không muốn quên nhất.








